HƠN MƯỜI NĂM ĐI CÙNG BÓNG ĐÁ VIỆT NAM: KHI TUỔI TÁC KHÔNG THỂ NGĂN NHỮNG TRÁI TIM YÊU MÀU CỜ SẮC ÁO

Thứ Thu,
03/09/2026 12:56 PM
Đăng bởi Minh Quang

Có những tình yêu bắt đầu bằng một khoảnh khắc rất rõ ràng. Một ánh mắt. Một lần gặp gỡ. Một trận đấu. Một bàn thắng. Nhưng cũng có những tình yêu đến rất tự nhiên, nhẹ nhàng đến mức người trong cuộc chẳng thể nhớ chính xác nó bắt đầu từ ngày nào.

Với cô Nguyễn Kim Loan và chú Hứa Song Hỷ, tình yêu dành cho bóng đá Việt Nam là một tình yêu như thế.

(Từ trái qua phải Chú Hỷ đứng thứ 2, đứng cuối cùng là cô Loan trong một chuyến đi sang Malaysia cỗ vũ Việt Nam đá trên sân Malaysisa tại asian huydai cup 2026 vừa qua)

Hơn mười năm qua, khi nhiều người ở tuổi của cô chú đã chọn cuộc sống bình yên, sáng chăm sóc gia đình, chiều thong thả bên con cháu, thì hai vợ chồng đến từ Hải Phòng lại chọn cho mình một cách tận hưởng tuổi nghỉ ngơi rất khác. Hễ đội tuyển Việt Nam thi đấu, họ lại lên đường. Có thể là một sân vận động trong nước. Có thể là một thành phố cách nhà hàng trăm cây số. Cũng có khi là một đất nước xa xôi, nơi thời tiết khắc nghiệt, ngôn ngữ bất đồng và hành trình di chuyển chẳng hề dễ dàng. Nhưng chỉ cần đội tuyển Việt Nam ra sân, trong hành trang của cô Loan và chú Hỷ lại có thêm một thứ không bao giờ thiếu: Tình yêu dành cho màu cờ sắc áo.

(Mỗi chuyến đi đều có hội cổ động viên VFS đồng hành cùng cô chú)

“Từ ngày nào thì chúng tôi cũng chẳng nhớ nữa...” Khi được hỏi cơ duyên nào đưa hai cô chú đến với những chuyến đi cổ vũ bóng đá, cô Loan cười. Một nụ cười rất hiền. Cô bảo rằng chính cô chú cũng không nhớ chính xác. “Cơ duyên bắt đầu từ bao giờ hai vợ chồng tôi cũng không nhớ rõ nữa. Từ ngày tham gia vào Hội cổ động viên VFS miền Bắc, do anh Phan Đình Long dẫn đầu, chúng tôi cứ thế đi theo đội tuyển.” Chỉ một câu nói giản dị nhưng phía sau đó là cả một hành trình dài. Từ những đội tuyển trẻ cho đến đội tuyển quốc gia, từ những trận đấu ở sân nhà đến những chuyến đi xa, hai vợ chồng cứ lặng lẽ góp mặt U17, U19, U20, U23, Đội tuyển Quốc gia, ở đâu có những chàng trai, cô gái khoác lên mình chiếc áo đỏ sao vàng, ở đó có những người hâm mộ sẵn sàng đứng trên khán đài để hát, để vỗ tay, để gọi tên Việt Nam. Và trong số những người ấy, luôn có cô Loan, chú Hỷ. Có những chuyến đi được chuẩn bị từ rất sớm. Có những chuyến đi gần như chỉ cần nghe tin đội tuyển thi đấu là xách ba lô lên đường. Điều đặc biệt là cô chú không đi một mình. Họ cùng những thành viên của VFS miền Bắc chia sẻ với nhau từng chuyến xe, từng chuyến bay, từng tấm vé vào sân và cả những câu chuyện bên lề. Có thể hôm nay cùng nhau hò reo vì một chiến thắng. Ngày mai lại cùng nhau động viên sau một thất bại. Bóng đá vốn là vậy. Có niềm vui. Có nước mắt. Có những khoảnh khắc khiến người ta muốn ôm lấy người bên cạnh dù chẳng hề quen biết. Và cũng có những trận đấu mà khi tiếng còi mãn cuộc vang lên, cả khán đài im lặng. Nhưng sau tất cả, những người yêu bóng đá vẫn trở lại. Bởi tình yêu thật sự không chỉ xuất hiện khi đội bóng chiến thắng.

TUYẾT TRẮNG THƯỜNG CHÂU VÀ HAI TRÁI TIM KHÔNG BIẾT LẠNH

Nếu phải chọn một ký ức khiến cô Loan và chú Hỷ nhớ mãi, có lẽ đó là mùa đông năm 2018. Năm ấy, U23 Việt Nam làm nên một trong những hành trình giàu cảm xúc nhất lịch sử bóng đá nước nhà tại VCK U23 châu Á ở Trung Quốc. Thường Châu hôm ấy trắng xóa, tuyết phủ kín sân vận động. Nhiệt độ xuống thấp, cái lạnh len qua từng lớp áo, buốt đến tận da thịt. Nhưng giữa biển tuyết ấy, vẫn có một màu đỏ nổi bật. Đó là màu áo của những người Việt Nam sang tận Trung Quốc để tiếp sức cho đội bóng quê hương, trong số ấy có cô Loan và chú Hỷ. Cô kể lại rằng hai vợ chồng cũng đã khá lớn tuổi, nên cái lạnh ở Thường Châu thực sự là một thử thách.

 (Cô chú tại sân vận động Thường Châu 2018)

“Chúng tôi rét lắm chứ. Tuổi chúng tôi lúc ấy cũng khá cao rồi. Tuyết trắng, thời tiết âm nhiều độ, lạnh căm căm. Nhưng khi các cháu dưới sân thi đấu thì chúng tôi vẫn cổ vũ nhiệt tình.” Có lẽ đó là điều rất khó lý giải đối với một người không yêu bóng đá. Tại sao đang ở tuổi cần giữ sức lại phải đi hàng nghìn cây số? Tại sao giữa trời tuyết lạnh giá vẫn đứng trên khán đài? Tại sao không chọn một chiếc ghế ấm áp ở nhà, bật tivi lên và theo dõi trận đấu? Nhưng với cô Loan và chú Hỷ, câu trả lời lại rất đơn giản “vì các cháu cần chúng tôi”. Có thể các cầu thủ dưới sân không nhìn thấy từng khuôn mặt trên khán đài. Có thể giữa hàng vạn tiếng reo hò, họ chẳng thể biết đâu là tiếng gọi của cô Loan, chú Hỷ. Nhưng những người hâm mộ tin rằng năng lượng từ khán đài sẽ truyền xuống sân cỏ. Một lá cờ được giơ lên. Một tiếng “Việt Nam!” vang lên. Một bài hát được cất lên. Tất cả hòa thành một thứ sức mạnh vô hình và họ muốn mình là một phần nhỏ bé của sức mạnh ấy.

TỪ THƯỜNG CHÂU ĐẾN UZBEKISTAN

Thường Châu không phải chuyến đi cuối cùng. Khi U23 Việt Nam tham dự VCK U23 châu Á tại Uzbekistan, hai vợ chồng lại cùng anh em VFS miền Bắc lên đường. Đó tiếp tục là một hành trình dài, một đất nước xa Việt Nam, một nền văn hóa khác, một khoảng cách địa lý không hề nhỏ. Nhưng bóng đá có cách kỳ lạ để kéo những con người ở rất xa nhau lại gần. Từ vòng bảng cho đến khi U23 Việt Nam bước vào tứ kết, cô Loan và chú Hỷ vẫn có mặt.

(Cô Loan chú Hỷ trên khản đài UZBEKISTAN năm 2023)

Mỗi trận đấu là một lần hồi hộp, mỗi pha bóng là một lần đứng ngồi không yên. Mỗi tiếng còi của trọng tài là một lần hàng nghìn trái tim Việt Nam cùng đập chung một nhịp. Rồi hành trình dừng lại ở tứ kết. Có một chút tiếc nuối. Nhưng với cô chú, điều quan trọng hơn cả là họ đã được đi cùng đội tuyển. Bởi với những người như cô Loan và chú Hỷ, đôi khi kết quả cuối cùng không phải điều duy nhất được giữ lại. Thứ còn lại lâu hơn chính là ký ức, ký ức về những chuyến bay, những sân vận động, những lá cờ, những người bạn đồng hành, những tiếng hát vang lên giữa một đất nước xa lạ. Và khoảnh khắc cả đoàn người Việt Nam cùng đứng bên nhau, cùng nhìn về sân cỏ, cùng gọi hai tiếng thân thương: Việt Nam!

HƠN MỘT THẬP KỶ, NHỮNG CHUYẾN ĐI CHƯA BAO GIỜ ĐẾM HẾT

Cô Loan bảo rằng nếu ngồi kể lại những kỷ niệm cùng đội tuyển Việt Nam thì có lẽ cả ngày cũng không hết. Bởi hơn mười năm không phải là một khoảng thời gian ngắn. Đó là cả một quãng đời, trong quãng thời gian ấy, bóng đá Việt Nam trải qua biết bao thăng trầm. Có những thế hệ cầu thủ đến rồi chia tay. Có những HLV xuất hiện rồi rời đi. Có những giải đấu thất vọng. Cũng có những khoảnh khắc khiến cả đất nước vỡ òa.

Năm 2018, đội tuyển Việt Nam vô địch AFF Cup. Một thế hệ cầu thủ đã viết nên những trang ký ức đẹp đẽ. Những trận đấu ở SEA Games, AFF Cup và nhiều giải đấu khác, nếu có điều kiện, hai cô chú đều cố gắng có mặt. Đá sân nào, họ tìm cách đến sân ấy. Không chỉ trong nước, nếu đội tuyển thi đấu ở nước ngoài, họ lại cùng những người bạn cổ động viên tìm cách lên đường. Đối với cô chú, mỗi chuyến đi giống như một cuộc hẹn, cuộc hẹn với bóng đá, cuộc hẹn với những người bạn chung tình yêu và sâu xa hơn, đó là cuộc hẹn với chính niềm tự hào của mình.

NIỀM VUI Ở VIỆT TRÌ VÀ NHỮNG GIỌT NƯỚC MẮT HẠNH PHÚC

Một trong những ký ức gần đây nhất mà cô Loan nhắc đến là hành trình của đội tuyển Việt Nam tại ASEAN Cup 2024. Trận chung kết lượt đi diễn ra ở Việt Trì, Phú Thọ. Trận lượt về trên đất Thái Lan. Đội tuyển Việt Nam thắng cả hai trận và bước lên ngôi vô địch. Trên khán đài, những người hâm mộ như cô Loan và chú Hỷ lại có một đêm không ngủ. Niềm vui không thể diễn tả bằng lời. Cô kể rằng có những bạn trẻ đi cùng đoàn cổ động viên đã bật khóc vì sung sướng. Những giọt nước mắt ấy khiến cô nhớ mãi. Bởi đôi khi bóng đá không chỉ là bóng đá. Một bàn thắng có thể khiến một người ôm chầm lấy một người xa lạ. Một chức vô địch có thể khiến cả đất nước cùng thức trắng. Một lá cờ đỏ sao vàng có thể khiến những người Việt Nam đang ở một đất nước xa xôi nhận ra rằng họ không hề đơn độc. Cô Loan và chú Hỷ đứng giữa những khoảnh khắc như thế. Họ nhìn những người trẻ khóc vì hạnh phúc và có lẽ chính họ cũng đang vui như những đứa trẻ.

HAI THÁNG ĐI THEO ĐỘI TUYỂN VÀ NIỀM HẠNH PHÚC Ở MỸ ĐÌNH

Năm 2026, hành trình ấy tiếp tục. ASEAN Hyundai Cup trở lại. Và một lần nữa, cô Loan và chú Hỷ lại xếp hành lý. Gần hai tháng theo bước chân đội tuyển. Hai tháng của những chuyến đi, hai tháng của những trận đấu, hai tháng của những cảm xúc lên xuống theo từng kết quả. Rồi cuối cùng, tất cả hội tụ tại Mỹ Đình, đội tuyển Việt Nam bước vào trận chung kết lượt về với Thái Lan trong một tâm thế đặc biệt. Trên sân nhà, hàng vạn người hâm mộ phủ kín các khán đài, cờ đỏ sao vàng tung bay, tiếng trống, tiếng hát, tiếng gọi Việt Nam chiến thắng, Việt Nam vô địch… vang lên trên khắp các khán đài và ở đâu đó giữa biển người ấy, cô Loan và chú Hỷ vẫn đứng đó. Hai con người đã dành hơn mười năm để đi cùng bóng đá Việt Nam. Hai con người tưởng như đã đến tuổi chỉ cần sống một cuộc đời bình yên. Nhưng họ vẫn ở đây. Vẫn hát. Vẫn vỗ tay. Vẫn hồi hộp trước từng pha bóng. Và rồi khi tiếng còi mãn cuộc vang lên, Việt Nam lên ngôi vô địch. Lần này, chiếc cúp được nâng lên ngay trên sân Mỹ Đình. Niềm vui dường như trọn vẹn hơn. Cô Loan nói rằng đó là niềm vui sướng, nhưng hơn cả là niềm tự hào. “Đó là niềm tự hào về các cháu cầu thủ. Là niềm tự hào dân tộc.” Một câu nói rất ngắn, nhưng có lẽ đủ để nói về cả hành trình của hai vợ chồng. Bởi nếu chỉ yêu bóng đá, người ta có thể xem một trận đấu. Nếu yêu một đội bóng, người ta có thể theo dõi cả mùa giải. Nhưng khi tình yêu ấy gắn với màu cờ sắc áo, với niềm tự hào dân tộc, người ta có thể đi hàng nghìn cây số chỉ để được đứng trên khán đài, cùng hàng vạn người khác hát quốc ca và nhìn những cầu thủ Việt Nam chiến đấu dưới lá cờ đỏ sao vàng. “TUYỂN CÒN ĐÁ, CHÚNG TÔI CÒN CỔ VŨ”

(Khán đài rực đỏ sắc cờ Việt Nam, nơi mà cô Loa chú Hỷ luôn đồng hành cỗ vũ cho đội bóng Việt Nam)

Có lẽ điều đẹp nhất trong câu chuyện của cô Loan và chú Hỷ không nằm ở việc họ đã đi bao nhiêu trận. Không nằm ở việc họ đã đến bao nhiêu quốc gia. Cũng không phải đã chứng kiến bao nhiêu chức vô địch. Điều đẹp nhất nằm ở một lời khẳng định rất giản dị. “Tuyển còn đá thì chúng tôi còn cổ vũ.” Không biết câu nói ấy sẽ đưa hai vợ chồng đi thêm bao nhiêu sân vận động. Không biết sẽ còn bao nhiêu chuyến bay. Bao nhiêu đêm thức trắng, bao nhiêu lần hồi hộp, bao nhiêu lần vỡ òa và cũng chẳng ai biết bóng đá Việt Nam sẽ còn mang đến cho họ bao nhiêu niềm vui hay những lần tiếc nuối. Nhưng có một điều chắc chắn chừng nào đôi chân còn có thể bước lên những khán đài, chừng nào trái tim còn đập theo từng nhịp bóng, cô Loan và chú Hỷ vẫn sẽ tiếp tục hành trình của mình. Hành trình ấy không cần những điều quá lớn lao, chỉ cần một chiếc áo đỏ, một lá cờ Việt Nam, một tấm vé vào sân và những người bạn cùng chung tình yêu, thế là đủ để lên đường.

MỘT TÌNH YÊU KHÔNG CÓ TUỔI

Người ta thường nói tuổi trẻ là những chuyến đi. Nhưng nhìn cô Loan và chú Hỷ, có lẽ câu nói ấy chưa bao giờ hoàn toàn đúng bởi có những người dù đã đi qua tuổi trẻ vẫn tiếp tục lên đường, không phải để tìm kiếm điều gì cho riêng mình mà để được sống trong những khoảnh khắc mà hàng triệu người Việt Nam cùng chung một cảm xúc. Họ đi để cổ vũ những cầu thủ trẻ, đi để tiếp thêm một tiếng hò reo, đi để những chàng trai, cô gái dưới sân biết rằng phía sau họ luôn có những người hâm mộ sẵn sàng đồng hành và có lẽ, những cầu thủ rồi sẽ trưởng thành. Những thế hệ mới sẽ xuất hiện, những sân vận động sẽ thay đổi, những giải đấu rồi sẽ đi qua, nhưng trên khán đài, vẫn sẽ có những người như cô Loan và chú Hỷ.

Họ không cần được gọi tên.

Không cần ánh đèn sân khấu.

Không cần những lời tung hô.

Chỉ cần được đứng giữa biển cờ đỏ sao vàng, nghe hàng vạn người cùng hát, cùng hô vang hai tiếng Việt Nam. Thế là hạnh phúc.

Hơn mười năm qua, cô Loan và chú Hỷ đã đi một hành trình mà có lẽ chính họ cũng chẳng thể đếm hết số sân vận động mình từng đặt chân đến, từ những sân bóng trong nước đến Thường Châu tuyết trắng. Từ những chuyến đi xa đến Uzbekistan. Từ những ngày tháng cùng U23 Việt Nam đến những đêm chung kết của đội tuyển quốc gia. Mỗi nơi đi qua là một câu chuyện. Mỗi trận đấu là một ký ức. Mỗi chiếc cúp là một dấu mốc. Nhưng trên tất cả, đó là một tình yêu. Tình yêu với bóng đá, tình yêu với những cầu thủ Việt Nam.

(Trong một chuyến đi xa tình cờ cô chú gặp và chụp ảnh chung vùng HLV Park Hang Seo)

Và trên hết, là tình yêu với quê hương, đất nước. Có thể một ngày nào đó, cô chú sẽ không còn đủ sức để đi những chuyến bay dài. Có thể đôi chân sẽ mỏi sau những chặng đường xa. Nhưng có lẽ ngay cả khi ấy, trong căn nhà nhỏ ở Hải Phòng, mỗi khi đội tuyển Việt Nam ra sân, chiếc tivi vẫn sẽ được bật lên. Lá cờ đỏ sao vàng vẫn sẽ được đặt ở một góc trang trọng. Và hai người sẽ lại ngồi bên nhau.

Cùng hồi hộp.

Cùng chờ đợi.

Cùng gọi tên những cầu thủ.

Bởi hơn mười năm qua, bóng đá đã trở thành một phần cuộc sống của họ. Và tình yêu ấy, có lẽ chẳng cần một lời hứa nào cả. Chỉ cần đội tuyển còn bước ra sân... Cô Loan và chú Hỷ vẫn sẽ còn ở đó.

Trên khán đài.

Giữa biển người.

Với lá cờ Việt Nam trên tay.

Và một trái tim vẫn nguyên vẹn màu đỏ.

“Tuyển còn đá, chúng tôi còn cổ vũ.” Một câu nói giản dị. Nhưng có lẽ đó cũng là lời tình yêu đẹp nhất mà hai con người đến từ Hải Phòng đã dành cho bóng đá Việt Nam trong hơn một thập kỷ qua.

Ý kiến của bạn
popup

Số lượng:

Tổng tiền: